Khi sầu ta viết

Hôm nay gần như lại săp bùng nổ xtrét. Cứ tưởng sức mình mạnh mẽ lắm, có khả năng lắm nhưng toàn là viển vông vớ vẩn. Giả vở cười ư?? Sao thấy nhục, thấy khinh mình thế. Nhiều khi muốn đi thật xa đến một nơi nào đấy, làm nông dân trồng vườn, có lẽ sẽ sống vui hơn biết bao.

<\t>Cuộc đời lúc lên lúc xuống, trầm bổng thật. Nhưng giá có những người bạn bên cạnh có lẽ sẽ đỡ chán hơn. Nhưng dường như mình ăn ở thất đức. Người ta chỉ cần mình khi người ta vui hay lúc người ta khó khăn. Nhưng mấy ai nghe tâm sự của mình. Chắc tại mình cả, có con đường nào khác để mình lựa chọn. Nhớ lại bài lyric gần đây "Liệu trong thành phố này có con đường hy vọng. Nâng cánh ta bay mãi không quay về...". Bây giờ ra đường, không để ý, ô tô nó tông cho thì hết tìm. Muốn sỉu quá. Nhưng trong đầu bảo không được. Muốn bỏ tất cả, trong đầu kêu :"Sao mày kém thế." Uh đúng rồi. Áp lực từ suy nghĩ đi ra, mắt muốn nhắm nghiền lại, tai muốn bít kín, muốn thành người vô hình, đừng ai làm phiền mình nữa. Đi đi...

<\t>"Hạnh phúc nhất khi mình khó khăn gặp được bàn tay giúp đỡ." Hình như có người viết thế, chả biết có đúng không. Nhưng mình thích câu này, thấy nó đúng và hợp với mình hơn bao giờ hết. Những người lạc quan luôn nói rằng "Thế giới vẫn con nhiều người tốt" nhưng sao mình chả gặp. Những người mình nghĩ họ tốt thì luôn làm mình thất vọng. Những người mình nghĩ xấu thì họ lại giúp được mình. Nhưng khi nhận sự giúp đỡ từ những người ấy mình thấy tự xấu hổ với bản thân, xấu hổ với những người ấy.
Mắt lại muốn nhắm vào. Đầu đau quá. Nước mắt muốn trào ra mà nhà có khách không giám khóc. Muốn tổng xỉ vả xã hội mà không được.

Read Users' Comments (0)

ĐỪNG TIN AI

Cảm giác bị bỏ rơi và có phần như bị lừa nhưng đó là sự thật. Sao mọi người có thể nói ra rồi cho lời lẽ của mình bay đi như gió báo cấp 40 như thế. Khiến cho người ta có lòng tin vào rồi sau đó đá oài 1 cái là xong hết chuyện. Đúng đấy, đời buồn và đầy rẫy những chuyện vớ vẫn. Ai dám bảo đời luôn vui nào hoặc mấy câu kiểu như hãy sống vui lên. Thấy lừa người quá thậm chí còn là lừa chính mình.

Đời tuy chán nhưng vẫn phải sống. Nhiều khi cái lẽ nó lại ngang trái một cách rõ rành rành như cái chậu sành như thế đấy.

Thôi bỏ đi, đời sẽ tốt mà ( Ai lại đi nói mấy câu vớ vẩn này.)

Read Users' Comments (0)

Lại buồn rồi!

Thấy con người sinh ra đã khổ,trải qua bao nhiêu thứ.
Thấy mình bất bình thường,lúc buồn lúc vui,lúc muốn sống lúc muốn chết.
Nhắc đến mới nhớ,cây xương rồng Gà mái cho mà lâu rồi chưa tưới nước.Chắc nó cũng đang héo mòn và sắp chết rồi.

Read Users' Comments (0)

2kyuu! Thôi rồi

Ngồi cộng cộng tính mãi mà không đủ điểm đỗ.Đến giờ mà mình vẫn còn đang lơ mơ đây.Vẫn chưa tỉnh táo sau trận ốm.Bây giờ ăn cái gì cũng thấy ngòn ngọt,lờ lợ.Chắc sốt nên đứt vài dây thần kinh ở lưỡi rồi.Mệt.
Nghe thiên hạ đồn năm sau có tổ chức thi vào tháng 7.Uầy lúc ấy thì có khác tháng 12 là mấy.Tiếng Nhật...............mày làm khổ tao.Tuần sau lại thi.Mình ghét thi cử.Đợt vừa rồi lại còn nghỉ nhiều.Giờ mới thấy sức khỏe quan trọng.Ôi,mệt.Đi năm phát

Read Users' Comments (0)